季節のブログ

QRコード
アクセスカウンタ
Total:6667
Today:3
Yesterday:21
| 1 | 2 | 3 | 最初 | next>>
イス残りを賭けた『Last Man Sitting』開発映像ーオフィスチェアバトルロワイヤル

ゲームデベロッパーのKevin Suckert氏が開発中のバトルロイヤルゲーム『Last Man Sitting』の映像をツイッターで公開しました。

同作は、キャスターつきのオフィスチェアに乗りながら争い、最後までイスに座っていたプレイヤーが勝利するユニークなバトルロイヤルゲーム。ただし移動手段となる推進力は銃を撃った際の反動のみになっているため、映像では全員同時に射撃して全員同時に吹っ飛ぶなどコミカルな様子が確認できます。また、映像からは武器としてショットガン、レーザー銃、消火器が存在することがわかっています。

そんな同作ですが、開発中のためリリース時期や価格などはまだ不明。同氏は自身のツイッターで、なるべく早くリリースできるように努力しているとコメントしています。

Thế nào gọi là yêu đúng người? Dài nhưng mà thấm...

. Phụ nữ cần phải nhớ, chọn đàn ông không cần tiêu chuẩn nào khác, chính là chọn người yêu thương bạn! Cho dù anh ta có bao nhiêu tiền, tài năng đến nhường nào, đẹp trai cỡ nào, nói hay thế nào, có trí tuệ đến đâu, có năng lực, thích giúp đỡ người khác thế nào, nếu anh ta không thương bạn, thì tất cả những thứ đó đều vô dụng!

2. Bác sĩ tâm lý dành cho phụ nữ một lời khuyên chân thành: “Cho dù cô có thích người đó thế nào, trong tình yêu người chủ động nhất định phải là đàn ông. Nếu người đàn ông đó không chủ động, thì thà bỏ lỡ còn hơn.”

Learn More
Learn More
Learn More
3. Khi bạn không có người đồng hành, cho dù cô đơn, cũng có thể sống rất vui vẻ. Lúc này, cô đơn là một loại cảnh giới. Bạn có thể một mình đi khắp thế giới này, làm quen với những người bạn khác nhau. Bạn cũng có thể chọn tan làm xong thì về nhà ngay, hưởng thụ cuộc sống của riêng mình. Cô đơn khi một mình không hề đáng sợ. Đáng sợ nhất là, có người đồng hành mà vẫn thấy cô đơn.

1. Phụ nữ cần phải nhớ, chọn đàn ông không cần tiêu chuẩn nào khác, chính là chọn người yêu thương bạn! Cho dù anh ta có bao nhiêu tiền, tài năng đến nhường nào, đẹp trai cỡ nào, nói hay thế nào, có trí tuệ đến đâu, có năng lực, thích giúp đỡ người khác thế nào, nếu anh ta không thương bạn, thì tất cả những thứ đó đều vô dụng!

2. Bác sĩ tâm lý dành cho phụ nữ một lời khuyên chân thành: “Cho dù cô có thích người đó thế nào, trong tình yêu người chủ động nhất định phải là đàn ông. Nếu người đàn ông đó không chủ động, thì thà bỏ lỡ còn hơn.”

3. Khi bạn không có người đồng hành, cho dù cô đơn, cũng có thể sống rất vui vẻ. Lúc này, cô đơn là một loại cảnh giới. Bạn có thể một mình đi khắp thế giới này, làm quen với những người bạn khác nhau. Bạn cũng có thể chọn tan làm xong thì về nhà ngay, hưởng thụ cuộc sống của riêng mình. Cô đơn khi một mình không hề đáng sợ. Đáng sợ nhất là, có người đồng hành mà vẫn thấy cô đơn.

4. Một người cha khuyên con gái mình: “Có một số người phù hợp nhưng con không yêu, một số người yêu con nhưng lại không phù hợp. Muốn biết yêu hay không yêu, đừng nghe bằng tai mà hãy nhìn bằng mắt. Xem cậu ta cố gắng bao nhiêu. Mà muốn biết có phù hợp với con hay không, đừng hỏi cậu ta có những gì, mà hãy hỏi nụ cười và nước mắt của con. Một người cứ luôn khiến con rơi nước mắt, điều kiện có tốt đến đâu cũng chớ có cần. Một người luôn làm con cười, cho dù phải chịu khổ cũng đáng. Thà cười tươi chịu khổ còn hơn hưởng thụ trong nước mắt.”

5. Hãy tìm một người đàn ông chịu đặt ảnh của bạn vào trong ví tiền của anh ta, một người đàn ông dám để bạn cắn lưu lại dấu vết trên người anh ta; người đàn ông dám viết về bạn trên mạng xã hội; người đàn ông dám để bạn biết tất cả về anh ấy; người đàn ông khi bạn giận dỗi đòi chia tay cũng không vứt bỏ bạn, mà ôm chặt lấy bạn không để bạn đi; người đàn ông dám chịu trách nhiệm và đối tốt với bạn cả đời.

6. Nếu một mối tình, không khiến bạn trở nên tốt hơn, tiếc rằng bạn đã chọn nhầm người rồi. Nếu người đó thực sự yêu bạn, cho dù anh ta phải chịu đựng thế nào, sẽ không đời nào chịu rời xa bạn. Loại người luôn mồm nói yêu, thực ra sẽ càng dần càng xa bạn, chẳng qua là lời nói dối mà thôi. Loại người luôn mồm nói yêu thật lòng, thật ra thiệt một tý thôi cũng chịu không nổi. Tình yêu đích thực, sẽ có kết quả. Không có kết quả, chỉ có thể nói là đã từng yêu. Cho dù bạn đã từng yêu ai, kết quả chỉ có một. Người cùng bạn đi đến cùng, mới là tình yêu đích thực. Thời khắc hạnh phúc nhất của một người, chính là tìm được đúng người, anh ấy chiều chuộng bạn, bao dung thói quen của bạn, đồng thời sẽ yêu tất cả những điều thuộc về con người bạn.

7. Có một số người đàn ông yêu bạn, là muốn bên bạn cả đời. Có một số người đàn ông yêu bạn, chỉ muốn cùng bạn qua một đoạn đường. Người đàn ông bên bạn cả đời yêu bạn sẽ không dùng quá nhiều sức lực, bởi vì anh ấy còn phải dùng sức vào cuộc sống này. Người đàn ông cùng đi một đoạn đường sẽ yêu bạn đến chết đi sống lại; bởi vì anh ta chỉ cần yêu qua bạn, ngủ qua với bạn, và vứt bỏ bạn. Thế mới nói đàn ông tốt chăm sóc cho cuộc sống của bạn, đàn ông tồi chăm sóc cho tình cảm của bạn.

8. Tổn thương mà đàn ông gây ra cho phụ nữ, không nhất định là anh ta yêu người khác, mà anh ta khiến cô ấy thất vọng mỗi khi cô ấy trông chờ, khi cô yếu đuối không dành cho cô niềm an ủi cần có.

9. Người đàn ông thông minh sẽ chiều chuộng người phụ nữ của mình tới vô pháp vô thiên, khiến những người đàn ông khác chịu không nổi tính xấu của cô ấy. Người đàn ông ngốc nghếch sẽ dùng tính xấu của mình khiến người phụ nữ của mình trở nên chán ghét với tất cả những tên đàn ông tới xoăn xoe nịnh bợ.

10. Các cô gái hãy nhớ: thà tìm một người đàn ông không có quá nhiều tiền nhưng thoải mái đưa tiền cho bạn tiêu, cũng không cần tìm một người đàn ông rõ ràng có nhiều tiền nhưng lại kì kèo từng đồng với bạn. Sổ tài khoản của đàn ông không quan trọng, quan trọng là có bao nhiêu tiền tiêu lên người bạn. Đừng bao giờ tự thôi miên mình chỉ cần tình yêu không cần vật chất, ở thời đại ai ai cũng mẫn cảm với tiền bạc này, người chịu móc tiền mồ hôi nước mắt của mình đưa bạn mới chứng tỏ thật lòng yêu bạn, bởi vì những người kiệt xỉ mãi mãi chỉ yêu bản thân mình thôi.

BỘ QUẦN ÁO MAY ĐO

Tôi định đi may đo một bộ quần áo mới cho thật vừa vặn. Tôi đến cửa hàng may đo nổi tiếng với cái tên hấp dẫn: "Sẵn sàng phục vụ".

Ra đón tôi là ông giám đốc cửa hàng, một người trông hoạt bát, nhanh nhẹn và rất dễ thương. Sau khi biết mục đích của tôi, ông giám đốc lịch sự giải thích rằng, cửa hàng này chỉ nhận may đo bằng vật liệu của khách hàng.

- Vật liệu gì cơ? Tôi hỏi.

Ông giám đốc đưa cho tôi một cuốn sách dày cộp, bên ngoài bìa có đề hàng chữ: "Những chỉ dẫn cần thiết mà khách hàng cần biết".

- Đề nghị anh nghiên cứu kỹ những chỉ dẫn này. – Giám đốc nói – Và mua đủ những thứ vật liệu cần thiết đem đến đây. Chúng tôi xin vui lòng phục vụ.

Ít lâu sau, tôi lại đến cửa hàng may đo ấy. Bác lái xe taxi xách giùm tôi một vali lớn vào theo.

- Đây, hãy đặt vali lên bàn này. – Giám đốc chỉ tay lên bàn mình. Và ông ta hỏi thêm một cách lịch sự – Hy vọng rằng quý khách mang đủ mọi thứ như trong quyển chỉ dẫn đấy chứ?

- Vâng, đủ mọi thứ – Tôi vừa đáp vừa mở chiếc vali to tướng ra.

- Được rồi, chúng ta hãy kiểm tra xem. – Giám đốc nói và mở cuốn sách hướng dẫn ra.

- Vải này, ba thước rưỡi đúng như trong bản chỉ dẫn.

- Tốt lắm, còn vải lót?

- Vải lót đây.

- Vải dựng?

- Có ngay, Cranh lông ngựa loại thượng hạng.

- Thế thì tuyệt trần. Mấy cuộn chỉ?

- Ba cuộn chỉ màu và ba cuộn chỉ trắng.

- Được rồi. Kim cài có chưa?

- Đầy đủ kim cài và kim băng nữa. Nhớ là kim cài của tôi núm nhựa nhiều màu hẳn hoi.

- Thế còn nhẫn đê?

- Đây, hai chiếc.

- Sao lại hai chiếc? Trong hướng dẫn chỉ yêu cầu một nhẫn đê mà thôi.

- Tôi hy vọng rằng thợ may của ông có đủ hai tay.

- Thật là một ý kiến tuyệt vời. Chúng tôi xin hoan nghênh và sẽ rút kinh nghiệm sửa vào bảng hướng dẫn mới. Còn phấn màu? – Đây rồi, đây là kim này, cúc áo này, cúc tay này. À, thế còn thước đâu?

- Tôi đã mua cả thước dây lẫn thước gỗ đây.

- Tuyệt lắm, thế còn kéo?

- Đây, tôi chỉ kiếm được một kéo thợ may, một kéo loại trung.

- Kéo loại trung thì chúng tôi không cần. Nhưng thôi, cửa hàng chúng tôi không quan liêu hình thức làm gì. Đồng chí cứ đưa cả hai cái kéo cho chúng tôi dùng cũng được.

Cuối cùng, giám đốc cửa hàng nhìn tôi với vẻ đầy thiện cảm:

- Anh khiến tôi rất có cảm tình. Cứ như thế này chẳng mấy chốc anh sẽ trở thành một khách hàng gương mẫu có tính kỷ luật và tự giác.

- Tôi rất vui mừng! – Tôi nói và đưa ra một tờ giấy. – Còn cái này nữa. Giấy chứng nhận của bệnh viện.

Nhưng giám đốc tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Giấy chứng nhận của bệnh viện làm gì? Tôi không hiểu. Và hình như điều này không quy định trong bản chỉ dẫn.

- Đấy là giấy tờ chứng nhận của khoa ngoại bệnh viện rằng hai tay tôi dài bằng nhau. Và hai chân cũng vậy. Điều nay sẽ tạo thuận lợi hơn cho cửa hàng khi cắt may.

- Thật là một sáng kiến tuyệt vời. – Giám đốc cửa hàng reo lên – Từ nay trở đi nếu khách hàng nào không có giấy chứng nhận này thì đừng hòng đến may đo – Giám đốc cửa hàng nắm tay tôi đầy vẻ thích thú và cảm ơn.

Bỗng ông ta chợt nhớ ra điều gì, nét mặt thay đổi hẳn, ngơ ngác tìm quanh rồi lục bới trong vali của tôi. Sau đó, ông ta lắc đầu thất vọng:

- Hỏng rồi ông ơi! Có cái quan trọng nhất thì ông lại không mang đến, thế máy đâu?

- Máy gì? Lần này đến lượt tôi không hiểu.

- Còn hỏi máy gì nữa à? Tất nhiên là máy khâu, ông bạn ạ!

- ...!

Thế là tôi đành phải mua một bộ quần áo ở cửa hàng bán quần áo may sẵn. May mà cũng chọn được bộ vừa như in!

トロフィー獲得でPSNクレジットを貰える「Sony Rewards」米国限定で始動、映画やサービス購読にも特典が
海外メディアを通じて、ソニー・インタラクティブエンタテインメントがPlayStationタイトルのトロフィーを用いた、新たなPSNクレジット獲得システムを米国向けに導入したことが報じられています。

PlayStation Lifestyleによると、米国ユーザー向けに実装された報酬システムでは「シルバートロフィー」100個につき「100ポイント」、「ゴールド」では25個につき「250ポイント」、「プラチナ」では10個につき「1,000ポイント」のPSNクレジットを獲得できるとのこと。システムの利用にはアカウント接続が必要となり、既に獲得済みのトロフィーは適応外とされています。

また、「PlayStation Networkサービスの試用版を4回利用する」ことによってPS Store用15%オフクーポンを獲得でき、「PSNサービス3種の購読」または「PS Store配信のSony Pictures映画作品を3種類レンタル」を行うことによって、PSNクレジット500ポイントを利用できます。そのほかでは「5種類のディスクを登録する」ことによる映画コンテンツ用コードの提供といったものも報告されており、ゲームプレイ以外にも様々な特典が用意されています。

新たな報酬システムとして米国向けに立ち上げられた「Sony Rewards」は日本国内からはアクセスできず、現段階でSIEJAから国内向けのアナウンスは届けられていません。
VĨNH BIỆT MỐI TÌNH ĐẦU

Cậu ấy xuất hiện trong cuộc đời tôi quá chóng vánh, đúng ba ngày- ba ngày thi tốt nghiệp trung học phổ thông. Từ đó đến nay đã bốn năm rồi, quả thật vẫn chẳng thể là con số lớn hơn ba. Biết làm sao đây, tôi đã dành hết số ngày ngắn ngủi đó để ngắm nhìn cậu ấy mà quên mất việc nói một lời yêu thương. Phải chăng nếu lúc đó tôi không ngần ngại tiến thẳng về phía cậu ấy, không phải từ phía sau, mà đứng trước mặt cậu ấy, cho cậu ấy biết tôi thích cậu ấy như thế nào; nếu tôi làm vậy, có phải chúng tôi đã không lạc mất nhau? Tôi vẫn còn nhớ, lúc tôi vừa khóc vừa tự nói những lời day dứt đó, cô bạn ngồi kế bên đã ôm tôi, vỗ khẽ vào lưng tôi mà nói rằng: "Tuyệt đối không phải lỗi của cậu. Chúng ta rồi sẽ ổn cả mà, đúng không?". Tôi chùi nước mắt vào vai áo cô ấy và gượng cười. Đó là cô bạn luôn không tự tin vào chính mình, nên cho dù người cô ấy thích ngày ngày đều xuất hiện trước mặt cô ấy vì họ ở cùng một nhà trọ, cô ấy vẫn không đủ can đảm thể hiện tình cảm của mình, chỉ giương đôi mắt giả vờ bình thản nhìn anh ta quen hết người này đến người khác, rốt cục tự làm cho cảm xúc của chính mình chai lỳ. Giữa chúng tôi, ai mới là người nên nói ra lời an ủi?

***

Hiện tại bây giờ tôi đang ở Đà Lạt, cùng với nhóm bạn thân thiết của tôi, một kỳ nghỉ có lẽ là cuối cùng bên nhau trước khi chính thức tốt nghiệp Đại học. Đà Lạt rất đẹp, nhưng tôi lại băn khoăn không biết quyết định đến đây có đúng hay không, vì không khí ở đây rất trầm, mà cái trầm thường làm cho nỗi buồn dễ lan toả.

Tôi cầm trên tay tập truyện ngắn của Khuê Việt Trường, lật đúng trang truyện Hoa hồng trắng rụng, một mình đi bộ lên con dốc Duy Tân. Tác giả viết rằng: "một con đường tận cùng là ngôi nhà gỗ sậm, trước ngôi nhà ấy có một khóm hồng dại cứ lặng lẽ mỗi ngày rải xuống nền đất những cánh trắng mỏng manh. Trong ngôi nhà ấy có một cô bé". Tôi muốn một lần được nhìn thấy ngôi nhà và khóm hồng dại ấy. Tác giả yêu Đà Lạt vì nơi đây bắt đầu cho mối tình thơ dại đẹp đẽ nhưng chẳng đi đến đâu của ông. Còn tôi yêu Đà Lạt qua những trang sách đầy nỗi niềm ông viết. Chúng tôi có khoảng cách rất xa về thế hệ và câu chuyện sống, nhưng lại gặp gỡ nhau ở ngôi nhà gỗ sậm này trong tư tưởng, có vẻ hơi kỳ lạ phải không?

Chẳng mấy khó khăn để tôi tìm ra con phố Hoàng Diệu, vì phố này ở ngay khu trung tâm, rất gần chợ Đà Lạt. Tôi đi đến tận cuối con dốc, mắt đảo quanh hy vọng bắt gặp một ngôi nhà làm bằng gỗ bìa thông, phía trước có khóm hoa hồng trắng dại. Nhưng không có. Ừ thì có thể khóm hồng hoặc đã tự chết hoặc bị bứng đi để thay bằng giống hoa mới, nên chỉ cần tập trung tìm ngôi nhà bằng gỗ thôi. Tôi tự nhủ mình như thế, nhưng rất tiếc...vẫn không có. Cố ngăn cảm giác thất vọng đang nhen nhóm chực chờ bùng lên, tôi đi ngược trở xuống chú ý quan sát một lần nữa, rồi lại theo hướng cũ leo lên thêm một lần, câu trả lời vẫn là không có. Tôi thở dài, ngồi bệt xuống lề đường ở cuối con dốc, gió Đà Lạt lành lạnh thổi lướt qua làm những sợi tóc đan rối vào nhau lộn xộn. Tôi lật giở trang sách, đọc lại câu chuyện đã ngả màu theo thời gian. Suy nghĩ của tôi về thành phố "lạnh se da" và "bốn mùa hoa nở" bắt đầu ở đây, Đà Lạt trong tôi từ lúc đó đã rất xinh đẹp và phảng phất màu buồn man mác, qua câu chuyện tình của một người tôi thậm chí chẳng biết mặt biết tên. Tôi gượng nhẹ một nụ cười, nhìn về ngôi nhà phía đối diện- ngôi nhà cuối con dốc Duy Tân, chợt thấm thía cảm giác đau lòng khi trang sách cầm trên tay ghi rất rõ: "Bây giờ thì ngôi nhà trên con đường Hoàng Diệu ấy đã đổi chủ". Có lẽ mọi thứ chỉ còn nguyên vẹn trong ký ức của người còn luyến tiếc nơi đây.

Tôi hít một hơi dài, đứng dậy, lững thững đi xuống. Cảm thấy thật khó khăn khi phải chấp nhận sự thật rằng nơi ghi dấu mối tình đầu non dại và đơn phương đến nhói lòng đó đã chẳng còn hiện hữu, chẳng có "ngôi nhà chìm khuất trong cái lạnh cao nguyên với những thảm cỏ xanh và những đoá hoa hồng thắm đỏ" nào nữa cả. Tác giả có biết sự thật này không, ông ấy sẽ đau lòng đến nỗi nước mắt ngập đầy khoé mi già cỗi hay trầm ngâm nhủ lòng đó là quy luật nghiệt ngã của thế gian? Mà không, tôi cầu mong ông ấy chẳng hay biết gì về sự đổi thay tàn nhẫn này. Để mối tình đầu lúc ông ấy 18 tuổi vẫn nguyên vẹn sự khờ dại như thế; để cô gái trong ngôi nhà màu gỗ sậm vẫn là một "thói quen" trong cuộc sống của ông, có cô ấy, con đường ông đi không còn xa diệu vợi; để Đà Lạt trong suy nghĩ của ông, của tôi và của những ai có mối tình đầu dang dở lỡ phải lòng câu chuyện này, vẫn như một lời hẹn cũ, khiến người ta khao khát muốn tìm về.

Tôi gặp đám bạn ở lưng chừng con dốc, chúng lầm bầm vài câu trách móc vô nghĩa việc tôi một mình rời đi mà chẳng nói tiếng nào. Tôi mỉm cười thì thào câu xin lỗi, rồi cả đám cùng sánh bước rời đi. Tôi nghe tai mình bùng nhùng trong những mẩu chuyện không đầu không cuối của đám bạn, cố quay đầu nhìn lại con dốc đã chẳng còn "những đoá Cẩm quỳ dịu dàng nở vàng khắp lối đi". Cuối con dốc ấy vốn dĩ có một ngôi nhà màu gỗ sậm, trước ngôi nhà ấy có khóm hồng trắng dại vô tình rụng lả tả dưới chân những người khách lạc bước, trong ngôi nhà ấy có một cô gái thích cắm những bông hoa Violet vào trong chiếc ly thuỷ tinh nhỏ, cô gái ấy là "một thoáng lao xao" tuyệt đẹp của một chàng trai có khiếu làm thơ và tâm hồn nhạy cảm. Họ gặp gỡ như thế, rồi xa nhau, chẳng biết là do họ "đã chọn hai con đường khác nhau, hay định mệnh đã xếp đặt cho mỗi người một con đường". Theo dòng chảy vô cảm của thời gian và quy luật khắc nghiệt của nhân gian, ngôi nhà ấy đã chẳng còn tồn tại thật ở con phố Hoàng Diệu, cũng giống như mối tình đầu năm ấy, giờ nhìn lại thật sự quá mơ hồ.

Cô bạn đi bên cạnh chợt hích vào vai tôi, nhỏ giọng nói: "Chẳng có gì là mãi mãi phải không? Nói lời vĩnh biệt đi thôi". Tôi nghe tim mình rung lên khe khẽ, cố kìm nén giọt nước mắt sắp trào ra.

***

Bây giờ tôi đang đứng ở Sài Gòn, chính xác là giữa hội trường tấp nập người và đủ các loại hoa được gói cẩn thận bằng giấy màu đẹp đẽ. Hôm nay là ngày chúng tôi tốt nghiệp Đại học, một mốc thời gian mà mọi người vẫn kháo nhau rằng nó thật quan trọng. Với tôi, nó chẳng có gì khác ngoài việc mang đến sự chia ly, tôi ghét khoảnh khắc phải nói ra lời vĩnh biệt.

Tôi và đám bạn ôm chặt nhau giữa sân trường, sau khi kiên nhẫn ngồi chứng kiến đủ các nghi lễ rườm rà để được phát tấm bằng ghi nhận bốn năm tuổi trẻ nỗ lực. Chúng tôi đã hẹn nhau rằng hôm nay tuyệt đối không được rơi nước mắt, thay vào đó hãy dũng cảm tạm biệt tuổi xuân của mình bằng nụ cười thật đẹp, suy cho cùng chúng ta chẳng có gì phải nuối tiếc hối hận đến nỗi khóc nấc lên.

"Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau chứ?"

"Tất nhiên, phải gặp lại và uống một trận thật say".

"Rồi lại ôm nhau khóc?"

"Chúng ta nhất định phải thật hạnh phúc. Những chuyện dang dở không vui hãy chôn hết đi".

"Đúng rồi, phải thật hạnh phúc và cùng chứng kiến nhau hạnh phúc".

Vĩnh biệt...

...Tuổi thanh xuân và mối tình đầu ngốc dại đến mức chẳng thể lại yêu ai.

Chúng tôi muốn cùng nhau tiến lên theo mỗi phút.

Valveのゲイブ・ニューウェル氏が米長者番付でTop100入り―推定純資産は55億ドル
米経済誌フォーブス(Forbes)が公開している同国の長者番付“Forbes 400”の最新版において、Valveの共同創設者であるゲイブ・ニューウェル氏がTop100にランクインしました。

ゲイブ・ニューウェル氏のランクは97位で推定純資産は55億ドル。2017年1月時点では134位/41億ドルだったので、かなりの躍進と言えます。Forbesはゲイブ・ニューウェル氏について次のように記述しています。
MÙI VÀ HƯƠNG

Đó là khi tôi nhận ra được mùi hương của mẹ từ cả chục người đàn bà khác vây quanh tôi trong nhà bảo sanh và tôi dang hai bàn tay nhỏ bé về phía mùi hương dịu dàng, mộc mạc của cây cỏ và đất tỏa ra từ người mẹ tôi, bất chấp mùi ê te, thuốc sát trùng và đủ loại thuốc khác nồng nặc chung quanh.

Sau đó là mùi ẩm mục và cay xè của khói rơm từ bố tôi, vì bố tôi làm nấm rơm, quanh năm trần mình với rơm rạ. Mỗi lần bố tôi từ vườn bước vào phòng và ôm lấy thằng con trai đích tôn là tôi lại khóc ré lên đầy khó chịu.

Một ngày, người đàn bà đến nhà tôi chơi, nói cười rạng rỡ như có nắng, khi bà ta đi lướt ngang người tôi, theo một phản xạ không thể kiềm chế, tôi thốt lên:

- Con nghe có mùi lông con chó! Bố cũng hay có mùi thế này.

Bà khách sửng người cười ngượng nghịu. Ba tôi giáng cho tôi 1 cái tát đầu tiên vỡ nát hình tượng con trai cưng. Và mẹ tôi thì ôm ghì tôi vào lòng che chở, mắt tròn xoe hoảng sợ.

Đêm đó ba mẹ tôi cãi nhau to. Bà khách chẳng bao giờ quay trở lại. Cả nhà nhìn tôi bằng cặp mắt nghi ngại và e dè.


Tôi khám phá ra mỗi người đều có một "vòng hương thơm" với bán kính khoảng 1 cánh tay bao quanh người, tôi chỉ có thể nhận ra mùi hương cơ thể khi bước vào trong "vòng hương thơm" thiên nhiên ấy. Và mùi hương cơ thể càng dậy lên rõ rệt khi người ta có cảm xúc mạnh mẽ, khi bị kích thích hay khi trong vòng tay ấu yếm của ai đó.

Từ đó tôi bắt đầu lao vào những thử nghiệm ma mãnh của riêng mình. Bắt đầu là những người thân chung quanh tôi. Bà ngoại yêu quý nhất của tôi ngoài mùi trầu hăng nồng còn luẩn quất mùi hoa hồng đầy hoài niệm của những trưa hè nắng gió và cát biển. Bà nội tôi thì lại man mác hương sen tàn úa. Chị gái tôi tròn trịa mũm mĩm có mùi hương cây cỏ sau cơn mưa, ngọt ngào đơn sơ và tràn đầy nhựa sống. Em trai tôi có mùi mồ hôi của con ngựa non lông tơ rối rắm. Em gái thì sực nức mùi thơm của cánh đồng hoa dại dưới nắng và mùi mật ong sữa.

Cô giáo dạy Văn có vẻ đẹp u sầu mà tôi yêu quý có mùi hương dịu dàng của hoa dạ lan hương trong đêm tối, đầy chiều sâu và đường cong quyến rũ của những trải nghiệm. Một mùi hương man mác buồn, mang tâm sự của người vừa đi hết một mối tình.

Bà vú già lưng gù lúc nào cũng chầm chập bên tôi lại có mùi hương rất riêng ngoài mùi dầu gió xanh, đó là sự hòa quyện của bột mì, sữa, mật ong. Mùi hương ngọt ngào, trìu mến và thấm đượm tình yêu thương.

Người bạn gái đầu tiên của tôi có 2 bím tóc dầy nặng trĩu mà ngày nào tôi cũng theo về tới tận ngõ, có mùi hương mát ngọt mọng nước của dưa hấu và chanh, làm dịu cơn khát của thằng con trai mới lớn những trưa hè nắng cháy.

Cứ thế tôi quay cuồng ngầy ngật trong vô vàn mùi hương và đột nhiên nổi tiếng bất ngờ như là một thần đồng về hương liệu. Những năm cấp 3, tôi trở thành học sinh chuyên hóa và đồng thời là chuyên viên nhỏ tuổi nhất cho một công ty hóa mỹ phẩm chuyên sản xuất các loại nước hoa tổng hợp từ hoa cỏ trong nước.

Luôn nhìn thấy lỗi ở người khác là nỗi bất hạnh lớn lao của những cái đầu chứa đầy thành kiến...
Cuộc đời này ngắn lắm, chúng ta không thể quyết định được chiều dài của sinh mệnh, nhưng có thể tùy ý sử dụng chiều sâu của sinh mệnh, nhìn thế giới một cách thông suốt, giữ cho tâm không phê phán, hơn thua.

Cuộc đời này ngắn lắm, chúng ta không thể quyết định được chiều dài của sinh mệnh, nhưng có thể tùy ý sử dụng chiều sâu của sinh mệnh, nhìn thế giới một cách thông suốt, giữ cho tâm không phê phán, hơn thua.

Có câu chuyện kể rằng, một đôi vợ chồng trẻ vừa dọn đến ở trong một khu phố mới. Sáng hôm sau, vào lúc hai vợ chồng ăn điểm tâm, người vợ thấy bà hàng xóm giăng tấm vải trên giàn phơi.

"Tấm vải bẩn thật" - Cô vợ thốt lên. "Bà ấy không biết giặt, có lẽ bà ấy cần một loại xà phòng mới thì giặt sẽ sạch hơn". Người chồng nhìn cảnh ấy nhưng vẫn lặng im. Thế là, vẫn cứ lời bình phẩm ấy thốt ra từ miệng cô vợ mỗi ngày, sau khi nhìn thấy bà hàng xóm phơi đồ trong sân.

Một tháng sau, vào một buổi sáng, người vợ ngạc nhiên vì thấy tấm vải của bà hàng xóm rất sạch, nên cô nói với chồng: "Anh nhìn kìa! Bây giờ bà ấy đã biết cách giặt tấm vải rồi. Ai đã dạy bà ấy thế nhỉ?"

Người chồng đáp: "Không. Sáng nay anh dậy sớm và đã lau kính cửa sổ nhà mình đấy".

Luôn nhìn thấy lỗi ở người khác là nỗi bất hạnh lớn lao của những cái đầu chứa đầy thành kiến...

Thực ra mỗi người trong chúng ta, ai cũng đều giống như cô vợ trong câu truyện kia. Chúng ta đang nhìn đời, nhìn người qua lăng kính loang lổ những vệt màu của cảm xúc, bám dày lớp bụi bặm của thành kiến và những kinh nghiệm thương đau. Chúng ta trở nên phán xét, bực dọc và bất an trước những gì mà tự mình cho là "lỗi lầm của người khác".

Một điều dễ nhận diện là khi tâm trạng vui vẻ, chúng ta nhìn ai cũng thấy dễ chịu, gặp chuyện gì cũng dễ thứ tha. Chúng ta có thể mỉm cười trước những trò nghịch ngợm của lũ trẻ, đủ khoan thứ để nhẫn nại một lời nói khó nghe, những chuyện tưởng chừng khó chấp nhận, thì chúng ta cũng dễ dàng thỏa hiệp. Những lúc ấy, dường như cả thế giới đều trở nên hòa ái, mọi chuyện trôi qua một cách nhẹ nhàng.

Vậy mà, chỉ cần một chút lo lắng dâng lên trong lòng, những muộn phiền về quá khứ, nỗi sợ hãi về tương lai sẽ lập tức khiến cho cái thế giới vốn đang đẹp đẽ nhường kia liền biến thành một chốn đầy những chuyện xấu xa, phiền phức. Khi ấy những tiếng hò hét cười đùa của lũ trẻ sẽ trở thành những âm thanh khó chịu, một lời nói không vừa ý dễ dàng khiến cho ta sân giận hoặc tổn thương, những chuyện nhỏ mà lúc bình thường không đáng bận tâm, bỗng trở thành một nỗi phiền não quá sức chịu đựng.
Kỳ thực, không phải là thế giới có vấn đề, hay người khác quá sai quấy, mà vấn đề nằm chính ngay nơi tâm ta. Khi nhìn đời bằng cái tâm có vấn đề, mang đầy những cảm xúc và thành kiến tiêu cực, thì chúng ta thấy ai cũng thành sai quấy, đụng chuyện gì cũng hóa tổn thương.

Chúng ta luôn có hai xu hướng: nhìn những thứ mình thích, những người mình thương với cặp mắt kính màu hồng, và ngược lại, nhìn những việc mình không muốn, những người mình không ưa bằng chiếc kính tiêu cực màu đen.

Do thói quen phóng đại mọi ưu điểm của những người mình thích, họ trở nên quá lung linh, quá tuyệt vời trong cảm nhận của chúng ta. Mỗi lời họ nói, mỗi việc họ làm đều khiến chúng ta xem là chân lý, ngay cả lúc họ sai, chúng ta cũng khó lòng nhìn nhận cho thông suốt. Ví như những cặp đôi khi mới yêu nhau, thì riêng đối với họ, đối phương luôn đẹp đẽ, dễ thương và toàn ưu điểm. Nếu chẳng may phát hiện đối phương làm chuyện không tốt, thì chúng ta vẫn thừa khả năng và đủ lý lẽ để tự huyễn hoặc bản thân rằng họ không sai.

Cách làm bánh tráng trộn - món ăn hấp dẫn của người Sài Gòn

Vị dai của bánh tráng, chua của xoài, đậm vị bò khô, rau răm… khiến bao người Sài Gòn coi đây là món ăn vặt tuyệt vời nhất.

Không cần đến cửa hàng hay tìm những gánh hàng rong bạn mới có thể thưởng thức được món bánh tráng trộn yêu thích. Bạn hoàn toàn có thể tự tay chế biến món ăn này để nhâm nhi cùng cả nhà.

Nguyên liệu:

- 1 gói bánh tráng

- Xoài xanh một quả

- Hành khô

- Một mớ rau răm, quất (tắc)

- Lạc (đậu phộng)

- Thịt bò khô

- Tép hoặc tôm đồng nhỏ

- Trứng chim cút

- Gia vị: xì dầu, sa tế, muối ớt 

HÃY DÀNH CHO BẢN THÂN MÌNH ĐIỀU NGỌT NGÀO NHẤT

Một trong những thứ khiến bạn trở nên yếu đuối, đó là chuyện, bạn để ý quá nhiều đến xung quanh. Người có lứa đôi dập dìu trên phố quá nhiều khiến bạn bất an với sự lẻ loi của bản thân. Những vụ tỏ tình gây sốc trên mạng khiến bạn ước mong một lần là mình. Những đám cưới xa hoa và ảnh cưới ngọt ngào khiến bạn thấy mình khiếm khuyết, không có người yêu dường như là lỗi của chính bạn, bạn đã thiếu một điều gì đó để được hạnh phúc!

Vì thế nên một trong những bí quyết khiến bạn trở nên kiêu hãnh, đó là hãy tự tin rằng, bản thân bạn rất ổn, rất xứng đáng để yêu và được yêu thương.

Chỉ là hạnh phúc của bạn chậm chân hơn hạnh phúc của người khác vài tháng, vài năm mà thôi. Nhưng ta sẵn sàng trở nên tuyệt vời hơn trong thời gian đi tới hạnh phúc và yêu thương ấy. Bởi ta chẳng chờ đợi, mà ta luôn bận rộn, luôn có say mê, luôn có háo hức tìm kiếm.

Ta quá bận rộn để không hề cảm thấy lẻ loi, và ta đủ say mê để không phải mượn lấy bờ vai ai sát bên thì mới thấy ấm áp. Sự kiêu hãnh của những cô nàng độc thân đủ lấp lánh để ngay cả những cô nàng đã yêu, đã cưới cũng phải thèm muốn. Vấn đề là, bạn có biết cách tự tỏa sáng hay không!

Nếu bạn rất thích quán bar, nhưng rất sợ vào đó một mình, thì phải hiểu rằng, thực ra nỗi sợ ấy là vì, bạn không biết nhảy, bạn đỏ mặt ngay từ ngụm cocktail hay ly bia lạnh đầu tiên, bạn thiếu tự tin khi một mình đỗ xe trước cậu bảo vệ ngoài cửa. Có gì đâu, hãy bắt đầu bằng một lớp học sexy dance và rủ cả lớp vào quán bạn thích. Vào bar gọi bất cứ đồ uống nào bạn thấy tuyệt vời nhất, và có thể chỉ cần uống mùi hương và màu sắc cùng không gian thôi mà, ai bắt bạn sẽ phải dốc tận đáy một ly B52 đang cháy lửa xanh tím trước mặt!

Hoặc, hãy chọn một chiếc taxi để dừng tận cửa quán bar! Và rất nhiều nàng đồng nghiệp, thực ra rất muốn được bạn rủ tới một nơi họ cũng (vì ái ngại, vì một mình) chưa từng bước chân tới. Kiêu hãnh là lúc không đổ lỗi nỗi buồn của mình cho người khác. Không có hoàng tử, công chúa vẫn cứ là công chúa!

Nếu bạn đi qua một quán cà phê tuyệt đẹp và lãng mạn, có giàn hoa leo trên tường rất dễ thương, chỗ ngồi với góc nhìn ra mặt hồ ngọt ngào vô cùng, rồi nghĩ thầm: Bao giờ mình có người yêu sẽ dẫn nhau vào đây cầm tay, uống một ly cà phê lãng mạn chiều thứ 7, thì bạn nhầm rồi đấy! Cứ nghĩ thế thì bạn sẽ độc thân cho tới lúc cái quán đó đóng cửa và đổi chủ. Và bạn gặm nhấm sự chua chát của nỗi cô đơn không người yêu suốt thời gian đó!

Hãy mang theo cuốn sách bạn yêu thích, rồi chiều thứ Bảy nào tới cái quán xinh đẹp đó, ngồi chỗ bạn thích, gọi thứ đồ uống lãng mạn nhất, và nhâm nhi hạnh phúc của mình đi! Nếu chưa ai yêu bạn, không có nghĩa là bạn không có quyền yêu chính bản thân mình! Và dành cho bản thân mình điều ngọt ngào nhất trên đời!

Độc thân, còn cô đơn, không có nghĩa là không có quyền được sung sướng, ngọt ngào, lãng mạn. Chờ người khác yêu chi bằng hãy yêu lấy chính bản thân mình trước đã!

| 1 | 2 | 3 | 最初 | next>>