季節のブログ

QRコード
アクセスカウンタ
Total:4475
Today:93
Yesterday:354
| 1 | 2 | 最初 | next>>
Valveのゲイブ・ニューウェル氏が米長者番付でTop100入り―推定純資産は55億ドル
米経済誌フォーブス(Forbes)が公開している同国の長者番付“Forbes 400”の最新版において、Valveの共同創設者であるゲイブ・ニューウェル氏がTop100にランクインしました。

ゲイブ・ニューウェル氏のランクは97位で推定純資産は55億ドル。2017年1月時点では134位/41億ドルだったので、かなりの躍進と言えます。Forbesはゲイブ・ニューウェル氏について次のように記述しています。
MÙI VÀ HƯƠNG

Đó là khi tôi nhận ra được mùi hương của mẹ từ cả chục người đàn bà khác vây quanh tôi trong nhà bảo sanh và tôi dang hai bàn tay nhỏ bé về phía mùi hương dịu dàng, mộc mạc của cây cỏ và đất tỏa ra từ người mẹ tôi, bất chấp mùi ê te, thuốc sát trùng và đủ loại thuốc khác nồng nặc chung quanh.

Sau đó là mùi ẩm mục và cay xè của khói rơm từ bố tôi, vì bố tôi làm nấm rơm, quanh năm trần mình với rơm rạ. Mỗi lần bố tôi từ vườn bước vào phòng và ôm lấy thằng con trai đích tôn là tôi lại khóc ré lên đầy khó chịu.

Một ngày, người đàn bà đến nhà tôi chơi, nói cười rạng rỡ như có nắng, khi bà ta đi lướt ngang người tôi, theo một phản xạ không thể kiềm chế, tôi thốt lên:

- Con nghe có mùi lông con chó! Bố cũng hay có mùi thế này.

Bà khách sửng người cười ngượng nghịu. Ba tôi giáng cho tôi 1 cái tát đầu tiên vỡ nát hình tượng con trai cưng. Và mẹ tôi thì ôm ghì tôi vào lòng che chở, mắt tròn xoe hoảng sợ.

Đêm đó ba mẹ tôi cãi nhau to. Bà khách chẳng bao giờ quay trở lại. Cả nhà nhìn tôi bằng cặp mắt nghi ngại và e dè.


Tôi khám phá ra mỗi người đều có một "vòng hương thơm" với bán kính khoảng 1 cánh tay bao quanh người, tôi chỉ có thể nhận ra mùi hương cơ thể khi bước vào trong "vòng hương thơm" thiên nhiên ấy. Và mùi hương cơ thể càng dậy lên rõ rệt khi người ta có cảm xúc mạnh mẽ, khi bị kích thích hay khi trong vòng tay ấu yếm của ai đó.

Từ đó tôi bắt đầu lao vào những thử nghiệm ma mãnh của riêng mình. Bắt đầu là những người thân chung quanh tôi. Bà ngoại yêu quý nhất của tôi ngoài mùi trầu hăng nồng còn luẩn quất mùi hoa hồng đầy hoài niệm của những trưa hè nắng gió và cát biển. Bà nội tôi thì lại man mác hương sen tàn úa. Chị gái tôi tròn trịa mũm mĩm có mùi hương cây cỏ sau cơn mưa, ngọt ngào đơn sơ và tràn đầy nhựa sống. Em trai tôi có mùi mồ hôi của con ngựa non lông tơ rối rắm. Em gái thì sực nức mùi thơm của cánh đồng hoa dại dưới nắng và mùi mật ong sữa.

Cô giáo dạy Văn có vẻ đẹp u sầu mà tôi yêu quý có mùi hương dịu dàng của hoa dạ lan hương trong đêm tối, đầy chiều sâu và đường cong quyến rũ của những trải nghiệm. Một mùi hương man mác buồn, mang tâm sự của người vừa đi hết một mối tình.

Bà vú già lưng gù lúc nào cũng chầm chập bên tôi lại có mùi hương rất riêng ngoài mùi dầu gió xanh, đó là sự hòa quyện của bột mì, sữa, mật ong. Mùi hương ngọt ngào, trìu mến và thấm đượm tình yêu thương.

Người bạn gái đầu tiên của tôi có 2 bím tóc dầy nặng trĩu mà ngày nào tôi cũng theo về tới tận ngõ, có mùi hương mát ngọt mọng nước của dưa hấu và chanh, làm dịu cơn khát của thằng con trai mới lớn những trưa hè nắng cháy.

Cứ thế tôi quay cuồng ngầy ngật trong vô vàn mùi hương và đột nhiên nổi tiếng bất ngờ như là một thần đồng về hương liệu. Những năm cấp 3, tôi trở thành học sinh chuyên hóa và đồng thời là chuyên viên nhỏ tuổi nhất cho một công ty hóa mỹ phẩm chuyên sản xuất các loại nước hoa tổng hợp từ hoa cỏ trong nước.

Luôn nhìn thấy lỗi ở người khác là nỗi bất hạnh lớn lao của những cái đầu chứa đầy thành kiến...
Cuộc đời này ngắn lắm, chúng ta không thể quyết định được chiều dài của sinh mệnh, nhưng có thể tùy ý sử dụng chiều sâu của sinh mệnh, nhìn thế giới một cách thông suốt, giữ cho tâm không phê phán, hơn thua.

Cuộc đời này ngắn lắm, chúng ta không thể quyết định được chiều dài của sinh mệnh, nhưng có thể tùy ý sử dụng chiều sâu của sinh mệnh, nhìn thế giới một cách thông suốt, giữ cho tâm không phê phán, hơn thua.

Có câu chuyện kể rằng, một đôi vợ chồng trẻ vừa dọn đến ở trong một khu phố mới. Sáng hôm sau, vào lúc hai vợ chồng ăn điểm tâm, người vợ thấy bà hàng xóm giăng tấm vải trên giàn phơi.

"Tấm vải bẩn thật" - Cô vợ thốt lên. "Bà ấy không biết giặt, có lẽ bà ấy cần một loại xà phòng mới thì giặt sẽ sạch hơn". Người chồng nhìn cảnh ấy nhưng vẫn lặng im. Thế là, vẫn cứ lời bình phẩm ấy thốt ra từ miệng cô vợ mỗi ngày, sau khi nhìn thấy bà hàng xóm phơi đồ trong sân.

Một tháng sau, vào một buổi sáng, người vợ ngạc nhiên vì thấy tấm vải của bà hàng xóm rất sạch, nên cô nói với chồng: "Anh nhìn kìa! Bây giờ bà ấy đã biết cách giặt tấm vải rồi. Ai đã dạy bà ấy thế nhỉ?"

Người chồng đáp: "Không. Sáng nay anh dậy sớm và đã lau kính cửa sổ nhà mình đấy".

Luôn nhìn thấy lỗi ở người khác là nỗi bất hạnh lớn lao của những cái đầu chứa đầy thành kiến...

Thực ra mỗi người trong chúng ta, ai cũng đều giống như cô vợ trong câu truyện kia. Chúng ta đang nhìn đời, nhìn người qua lăng kính loang lổ những vệt màu của cảm xúc, bám dày lớp bụi bặm của thành kiến và những kinh nghiệm thương đau. Chúng ta trở nên phán xét, bực dọc và bất an trước những gì mà tự mình cho là "lỗi lầm của người khác".

Một điều dễ nhận diện là khi tâm trạng vui vẻ, chúng ta nhìn ai cũng thấy dễ chịu, gặp chuyện gì cũng dễ thứ tha. Chúng ta có thể mỉm cười trước những trò nghịch ngợm của lũ trẻ, đủ khoan thứ để nhẫn nại một lời nói khó nghe, những chuyện tưởng chừng khó chấp nhận, thì chúng ta cũng dễ dàng thỏa hiệp. Những lúc ấy, dường như cả thế giới đều trở nên hòa ái, mọi chuyện trôi qua một cách nhẹ nhàng.

Vậy mà, chỉ cần một chút lo lắng dâng lên trong lòng, những muộn phiền về quá khứ, nỗi sợ hãi về tương lai sẽ lập tức khiến cho cái thế giới vốn đang đẹp đẽ nhường kia liền biến thành một chốn đầy những chuyện xấu xa, phiền phức. Khi ấy những tiếng hò hét cười đùa của lũ trẻ sẽ trở thành những âm thanh khó chịu, một lời nói không vừa ý dễ dàng khiến cho ta sân giận hoặc tổn thương, những chuyện nhỏ mà lúc bình thường không đáng bận tâm, bỗng trở thành một nỗi phiền não quá sức chịu đựng.
Kỳ thực, không phải là thế giới có vấn đề, hay người khác quá sai quấy, mà vấn đề nằm chính ngay nơi tâm ta. Khi nhìn đời bằng cái tâm có vấn đề, mang đầy những cảm xúc và thành kiến tiêu cực, thì chúng ta thấy ai cũng thành sai quấy, đụng chuyện gì cũng hóa tổn thương.

Chúng ta luôn có hai xu hướng: nhìn những thứ mình thích, những người mình thương với cặp mắt kính màu hồng, và ngược lại, nhìn những việc mình không muốn, những người mình không ưa bằng chiếc kính tiêu cực màu đen.

Do thói quen phóng đại mọi ưu điểm của những người mình thích, họ trở nên quá lung linh, quá tuyệt vời trong cảm nhận của chúng ta. Mỗi lời họ nói, mỗi việc họ làm đều khiến chúng ta xem là chân lý, ngay cả lúc họ sai, chúng ta cũng khó lòng nhìn nhận cho thông suốt. Ví như những cặp đôi khi mới yêu nhau, thì riêng đối với họ, đối phương luôn đẹp đẽ, dễ thương và toàn ưu điểm. Nếu chẳng may phát hiện đối phương làm chuyện không tốt, thì chúng ta vẫn thừa khả năng và đủ lý lẽ để tự huyễn hoặc bản thân rằng họ không sai.

Cách làm bánh tráng trộn - món ăn hấp dẫn của người Sài Gòn

Vị dai của bánh tráng, chua của xoài, đậm vị bò khô, rau răm… khiến bao người Sài Gòn coi đây là món ăn vặt tuyệt vời nhất.

Không cần đến cửa hàng hay tìm những gánh hàng rong bạn mới có thể thưởng thức được món bánh tráng trộn yêu thích. Bạn hoàn toàn có thể tự tay chế biến món ăn này để nhâm nhi cùng cả nhà.

Nguyên liệu:

- 1 gói bánh tráng

- Xoài xanh một quả

- Hành khô

- Một mớ rau răm, quất (tắc)

- Lạc (đậu phộng)

- Thịt bò khô

- Tép hoặc tôm đồng nhỏ

- Trứng chim cút

- Gia vị: xì dầu, sa tế, muối ớt 

HÃY DÀNH CHO BẢN THÂN MÌNH ĐIỀU NGỌT NGÀO NHẤT

Một trong những thứ khiến bạn trở nên yếu đuối, đó là chuyện, bạn để ý quá nhiều đến xung quanh. Người có lứa đôi dập dìu trên phố quá nhiều khiến bạn bất an với sự lẻ loi của bản thân. Những vụ tỏ tình gây sốc trên mạng khiến bạn ước mong một lần là mình. Những đám cưới xa hoa và ảnh cưới ngọt ngào khiến bạn thấy mình khiếm khuyết, không có người yêu dường như là lỗi của chính bạn, bạn đã thiếu một điều gì đó để được hạnh phúc!

Vì thế nên một trong những bí quyết khiến bạn trở nên kiêu hãnh, đó là hãy tự tin rằng, bản thân bạn rất ổn, rất xứng đáng để yêu và được yêu thương.

Chỉ là hạnh phúc của bạn chậm chân hơn hạnh phúc của người khác vài tháng, vài năm mà thôi. Nhưng ta sẵn sàng trở nên tuyệt vời hơn trong thời gian đi tới hạnh phúc và yêu thương ấy. Bởi ta chẳng chờ đợi, mà ta luôn bận rộn, luôn có say mê, luôn có háo hức tìm kiếm.

Ta quá bận rộn để không hề cảm thấy lẻ loi, và ta đủ say mê để không phải mượn lấy bờ vai ai sát bên thì mới thấy ấm áp. Sự kiêu hãnh của những cô nàng độc thân đủ lấp lánh để ngay cả những cô nàng đã yêu, đã cưới cũng phải thèm muốn. Vấn đề là, bạn có biết cách tự tỏa sáng hay không!

Nếu bạn rất thích quán bar, nhưng rất sợ vào đó một mình, thì phải hiểu rằng, thực ra nỗi sợ ấy là vì, bạn không biết nhảy, bạn đỏ mặt ngay từ ngụm cocktail hay ly bia lạnh đầu tiên, bạn thiếu tự tin khi một mình đỗ xe trước cậu bảo vệ ngoài cửa. Có gì đâu, hãy bắt đầu bằng một lớp học sexy dance và rủ cả lớp vào quán bạn thích. Vào bar gọi bất cứ đồ uống nào bạn thấy tuyệt vời nhất, và có thể chỉ cần uống mùi hương và màu sắc cùng không gian thôi mà, ai bắt bạn sẽ phải dốc tận đáy một ly B52 đang cháy lửa xanh tím trước mặt!

Hoặc, hãy chọn một chiếc taxi để dừng tận cửa quán bar! Và rất nhiều nàng đồng nghiệp, thực ra rất muốn được bạn rủ tới một nơi họ cũng (vì ái ngại, vì một mình) chưa từng bước chân tới. Kiêu hãnh là lúc không đổ lỗi nỗi buồn của mình cho người khác. Không có hoàng tử, công chúa vẫn cứ là công chúa!

Nếu bạn đi qua một quán cà phê tuyệt đẹp và lãng mạn, có giàn hoa leo trên tường rất dễ thương, chỗ ngồi với góc nhìn ra mặt hồ ngọt ngào vô cùng, rồi nghĩ thầm: Bao giờ mình có người yêu sẽ dẫn nhau vào đây cầm tay, uống một ly cà phê lãng mạn chiều thứ 7, thì bạn nhầm rồi đấy! Cứ nghĩ thế thì bạn sẽ độc thân cho tới lúc cái quán đó đóng cửa và đổi chủ. Và bạn gặm nhấm sự chua chát của nỗi cô đơn không người yêu suốt thời gian đó!

Hãy mang theo cuốn sách bạn yêu thích, rồi chiều thứ Bảy nào tới cái quán xinh đẹp đó, ngồi chỗ bạn thích, gọi thứ đồ uống lãng mạn nhất, và nhâm nhi hạnh phúc của mình đi! Nếu chưa ai yêu bạn, không có nghĩa là bạn không có quyền yêu chính bản thân mình! Và dành cho bản thân mình điều ngọt ngào nhất trên đời!

Độc thân, còn cô đơn, không có nghĩa là không có quyền được sung sướng, ngọt ngào, lãng mạn. Chờ người khác yêu chi bằng hãy yêu lấy chính bản thân mình trước đã!

AI CŨNG CÓ MỘT BÀI HÁT CỦA RIÊNG MÌNH

Lộc trời 103 năm sống vắt qua 2 thế kỷ, cả một cuộc đời binh nghiệp Ông cống hiến tất cả, hy sinh tất cả cho dân cho nước cho hạnh phúc ấm no - hòa bình của toàn dân tộc. Những giây phút cuối cùng, ông ra đi trong tiếng khoan khoan hò khoan Lệ Thủy trên dòng sông Kiến Giang dạt dào tình quê, tình người, tình đất.
Chắc là Ông an lạc lắm. Vì con như nghe được tiếng cười reo vui của ông trong mênh mông mây gió Quảng Bình lẫn trong tiếng nấc nghẹn ngào của toàn dân tộc.

Lá rụng về cội, đến khi gần đất xa trời, ai cũng đau đáu tấm lòng hướng về quê hương xứ sở. Ai cũng muốn được nằm trong vòng tay bao la hiền từ của đất mẹ bao dung.

"Chuyện kể rằng trước lúc người ra đi. Bác muốn nghe một câu hò xứ Huế". Còn trước khi Ông mất, Ông được các y bác sĩ và hộ lý bật cho nghe bài hát "Quảng Bình quê ta ơi..." ngọt ngào nhưng da diết. Và con giật mình tự hỏi, trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, đâu là bài hát con muốn được nghe nhiều nhất?

Vì khắp cả Việt Nam mình, vùng đất nào khi đến con cũng quý cũng yêu, để rồi khi đi cũng thấy nặng lòng quyến luyến như nhau cả.

Bởi vì vùng đất nào cũng có những người bạn thân thương, những bà những mẹ, những cô những chú, những bác những dì, những chị những em... là người Việt Nam máu đỏ da vàng mình cả.

Bởi vì vùng đất nào cũng có những người con, người cháu đang nghẹn ngào trước linh cữu của Ông.

Vậy là đâu chỉ 103 năm, mà đến tận những phút cuối cùng và mãi sau này nữa, Ông vẫn có cách giúp cho cả dân tộc xích lại gần nhau, đoàn kết với nhau, yêu thương và gắn bó với nhau nhiều hơn nữa.

Ai rồi cũng có một bài hát của riêng mình, để đau đáu nhớ về những năm tháng tắm mát tuổi thơ trên dòng sông ngọt lành đất mẹ. Nhưng tất cả sẽ cùng hòa giọng hát chung Bài Ca Đất Nước để ghi nhớ bài học nghĩa tình mà Ông truyền dạy.

Ông ra đi
Và...
Ông đã về đây
Đời là cuộc hành trình khép kín
Giữa hai đầu điểm đi và điểm đến
Là một trời nhớ nhớ với quên quên

Những vui buồn chưa kịp gọi thành tên
Cõi nhân thế mây bay và gió thổi
Bầy ngựa chiến đã chân chồn, gối mỏi
Đi về miền cát bụi phía trời xa

Ru giấc mơ của vị tướng già
Có tiếng khóc xen tiếng cười nức nở
Một chân ông đã đặt vào lịch sử
Một chân còn vương vấn với mùa thu.

THÁNG NĂM KHÔNG Ở LẠI

Hồi cấp 1, trong cái nỗi mệt mỏi vì học giỏi, mình nhẩm tính" Giờ mới học lớp 2, đến bao giờ mới học xong lớp 12?"

Bởi vì quá là căng thẳng đi. Học lớp 1 cũng phải thi đầu vào, lớp 2 đã phải chọn đội tuyển thi học sinh giỏi cấp trường, lớp 3 lớp 4 cấp Quận, lớp 5 cấp Thành phố. Tức là sách giáo khoa ít chữ sẽ được đảo qua rất nhanh thôi, còn chủ yếu là học sách nâng cao sách bồi dưỡng. Cặp đi học to đùng như một cái thùng. Lên lớp 5, tất cả những đứa đội tuyển được xếp vào 1 lớp học riêng, học kiểu gì í khó lắm, mỗi bài kiểm tra là 1 đề thi học sinh giỏi. Năm đấy cả lớp đi thi mang về tầm 20 cái giải. 20 đứa được thưởng 20 cái cặp Cô gái Hà Lan giống i xì nhau. Mình chỉ được giải Ba thôi. Có hôm mình với cả 1 bạn cầm nhầm cặp của nhau về. Bạn kia được giải Nhì suýt soát Nhất, mà lúc mở cặp ra mình thấy toàn truyện tranh. Mình bắt đầu ghen tị với bọn thông minh vãi. Thông minh chả cần học nhiều. Học nhiều mệt.

4 năm cấp 2 không khá khẩm gì hơn. Lại sốt ruột "Đến bao giờ mới học xong lớp 12". Nhưng lý do không chỉ còn là mệt mỏi vì học giỏi nữa. Mình muốn học xong lớp 12 để có người yêu. Chịp, vì những năm đầu thế kỷ 21 là thời kỳ phim Hàn rất thịnh ở Việt Nam. Mấy người trong phim dù gái hay trai cũng đều rất xinh và có tình yêu đẹp. Trong khi hồi cấp 2 mình xấu như 1 con khỉ, nhìn bọn bạn xung quanh cũng xấu như 1 đàn khỉ. Nói thật chứ 1 lũ khỉ nhìn nhau thì chẳng con nào muốn thích con nào. Đồng phục có 2 cái quần 2 cái áo 1 dài 1 ngắn mặc suốt tuần. Ngoài học ra chả biết làm gì ngoài học thêm. Trong không khí học hành khô khan và thiếu thốn cái đẹp đấy, cô bé 14 tuổi ao ước học cho xong để đến ngày thoát xác.

Lên cấp 3, rút kinh nghiệm không cố tình học giỏi nữa. Cứ vừa đủ thôi, kết hợp ăn chơi tiêu sái cho thoải mái. Nhưng khổ cái Toán Lý Hóa cấp 3 khó quá. Có lần kiểm tra Hình không gian 1 tiết được hẳn 1 điểm. Hóa thì nhìn chả hiểu gì. 1 lũ dốt Hóa ngồi với nhau có lần bảo:" Tao cảm giác đấy không phải tiếng người bọn mày ạ". Thế là phải đi học thêm. Lại nhớ nguyên xi cái cảm giác đạp xe trên đường Kim Mã đi học thêm lúc 7h sáng giữa mùa đông lạnh tím tái. Vừa đạp vừa ngủ gật. Đến muộn 3' tự động quay xe đi về, vì vào muộn sẽ bị cô nói dữ lắm. Từ đấy hình thành khao khát học cho xong cấp 3, thi đỗ Đại học để tự do đi xe máy và không mắc nợ học thêm. Đùa chứ mình thấy học thêm là gông cùm nặng nề nhất của cả 1 đời học sinh. Ngoài ra thì kiểm tra miệng với kiểm tra 15' cũng là 2 thứ ám ảnh thần kinh dai dẳng. Có đứa nào trong giờ kiểm tra miệng mà dám ngẩng cao đầu? Có đứa nào nghe câu:" Cả lớp lấy giấy kiểm tra 15'!" mà không thất thần hoảng hốt? Chịp, học hành là chuyện vinh quang mà sao không tránh khỏi những phút giây tự thấy mình khổ khổ hèn hèn như thế nhỉ?

4 năm Đại học không viết hết 1 quyển vở. Kiểu người ta bảo Đại học = Học đại ấy. Cấp 1 cấp 2 cấp 3 bị 7 điểm còn buồn còn khóc chứ lên Đại học được 7 điểm thì còn xuân nào vui hơn. Đôi khi nghe các bậc anh chị đi trước bảo: "Bọn mày sướng! Đi học là sướng nhất rồi, giờ tao chỉ mong được đi học" lại thấy chả tin lắm. Nếu được lựa chọn thì chẳng ai muốn đúng boong lúc 7h sáng mùa đông phải có mặt điểm danh trên giảng đường. Chẳng ai muốn giữa trưa hè 43 độ phải bò ra học Triết ôn thi. Chẳng ai muốn giữa cái đêm gió mùa đông bắc tràn về, tay gõ tiểu luận mà não không ngừng đấu tranh "Học hành thì ấm vào thân, đi ngủ thì ấm từ chân lên đầu". Lại ao ước "Học cho ngoan, lớn cho nhanh, bay vào đời xây dựng. Rèn đôi tay, chắc đôi chân, lao động là vinh quang." Lao động là vinh quang. Còn học hành là còn khổ nạn.

Ấy thế mà lúc này đây, khi mọi sự học hành tuồng như đã đến hồi xong xuôi, khi mà tất cả những thứ ước ao trước kia mình đã có được hòm hòm, thì lại muốn níu kéo vớt vát cái kiếp khổ nạn đấy lại quá xá.

Mình nhớ những cái bát tô nhựa màu đỏ chất đầy trứng thịt xong lại chan chứa nước canh mà mình ăn bán trú suốt hồi cấp 1. Bữa nào bọn mình cũng xin phép nhau: "Ấy cho tớ 1 miếng thịt, tớ đổi cho 2 miếng cá". Mấy thằng béo béo thì hay cướp luôn, không nói nhiều. Mấy con gầy choắt không ăn hết cơm sẽ lén lút đổ cơm vào ngăn bàn, chiều ngủ dậy đứa nào ngồi học ở cái bàn đấy sẽ hét toáng lên giữa lớp là: "Con thưa cô ngăn bàn con có đậu sốt cà chua!" Hồi cấp 1 có phim Hoàn Châu Cách Cách. Sáng nào đến lớp cũng ngồi nói chuyện Tiểu Yến Tử với Ngũ A Ka. Cổng trường tiểu học thì luôn luôn là 1 miền đất hứa với bạt ngàn ô mai dây, bim bim que, chất lỏng Alex Mark, kẹo cao su Big Babol, poster Britney Spears các thứ.

Mình nhớ cả hồi cấp 2 đi học thêm Văn ở nhà cô, có hôm trời mưa bão đùng đùng, cả lớp chưa đứa nào ăn sáng cả, cô mới xách mâm ra đầu ngõ mua cho mỗi đứa 1 bát cháo lòng rồi lại đội mâm về. Có chị giúp việc nhà cô chạy theo cầm ô che. Cả lớp rưng rưng cảm động, mới tức khẩu làm ngay 1 câu lục bát: "Trời mưa bong bóng phập phồng – Chúng em nhớ mãi cháo lòng cô khao". Cái câu thơ kinh điển đấy bây giờ mỗi lần trời mưa, hoặc mỗi lần đi ăn cháo lòng mình đều lẩm nhẩm. Xong nghĩ, không biết sau này đi làm, các sếp có tốt với nhân viên như là cô giáo mình đã tốt với lũ học sinh bọn mình không.

Cấp 3 là thời kỳ bắt đầu có triệu chứng bệnh tim. Tình lúc đấy chỉ là tình khó nói kiểu mưa rơi lặng thầm thôi. Giờ ra chơi nào mình cũng đứng nấp sau cái cột, vén màn che nắng ở hành lang nhìn lên chỗ anh í đứng. Có hôm đứng rình suốt 5 tiếng ở hàng điện tử, chờ anh í oánh MU xong chỉ để đưa cho anh í cái bánh socola mình tự nướng bằng nồi cơm điện, cứng ngắc và dai nhách như 1 miếng đệm mút Kim Đan. Mấy con bạn mình bảo bánh đấy ném chó chó vỡ đầu. Mình còn giả vờ là nhà mình cũng ở Gia Lâm để đi xe bus cùng anh í về mỗi ngày, sau đấy lại lên xe đi ngược về nhà mình ở đầu kia thành phố. Giờ mình đã hiểu thế nào là nhan sắc có hạn mà thủ đoạn thì vô biên.

Còn trường Đại học của mình, nơi mình đang đứng đây; nơi mà 2 năm đầu mình đã rắp tâm rút hồ sơ để thi lại sang trường khác; nơi mà trong bao giấc mơ hiện ra khi mình ngủ gật trên giảng đường, mình đã ước đến ngày tốt nghiệp để tung cánh bay khỏi đấy. Thì bây giờ, mình lại mong nó cứ chứa chấp mình đi, đừng đẩy mình ra đời vội. Mình vẫn còn muốn lui tới đây hàng ngày, vẫn muốn gặp anh trông xe khi nhìn thấy mình sẽ gật đầu cười:"Vào đi không cần vé!", vẫn muốn lên canteen ăn bát mì ít thịt ít cả rau, vẫn muốn lê la sân trường mà hát hò nhảy nhót tập tành cho các chương trình Đoàn Đội Hội phường. Mình vẫn muốn nửa đêm gọi điện cho các bạn hỏi học thi đến câu nào rồi, rồi ngồi tự quây để với nhau mà chả dựa trên cơ sở nào cả, sáng hôm sau thi lệch tủ lòi mắt.

16 năm đi học của mình sắp hết. 16 năm mình thấy mình đúng là 1 sản phẩm hoàn hảo của nền giáo dục nước nhà. Thuộc 5 điều Bác Hồ dạy, thuộc bảng cửu chương, bao nhiêu cái giải học sinh giỏi, thủ khoa Đại học, không bạo hành nữ sinh, không bật thầy cô giáo, chả có cái clip sex nào mà tung lên mạng.

Sau buổi bảo vệ tốt nghiệp này, sẽ chẳng còn ai chấm điểm cho mình nữa. Những cái máy quẹt gắn trước cổng các công ty sẽ chỉ chấm công cho mình thôi.

Tối qua, là xong bộ áo dài để hôm nay mặc đi bảo vệ, mình online 1 tí và nhìn thấy cái ảnh 2 bạn học sinh trường Ams ôm nhau khóc trong lễ tốt nghiệp. "Made in 12" năm nay của các bạn tên là "Dòng thời gian". 4 năm trước, chủ để "Made in 12" của khóa mình là "Tháng năm không ở lại". Năm đấy, khi cái clip cuối cùng được phát, trên màn chiếu là cảnh các lớp học vắng tanh, hành lang dài hun hút, sân trường trống không 1 bóng người, 2 cánh cổng trường từ từ khép lại, ai đó bắt đầu hát "Nếu có ước muốn trong cuộc đời này...", mình cay xè mắt mũi. Lúc đấy có muốn chạy ra ôm 1 bạn, và thêm 1 vài bạn khác. Nhưng cứ đứng như trời trồng. Tối về nhà ân hận lắm, ân hận đến suốt cả những năm sau này.

Nên chỉ vài phút nữa thôi, khi lễ bảo vệ của mình kết thúc, mình sẽ xuống dưới ôm nhiều bạn, bắt tay nhiều thầy cô. Bởi vì "Tháng năm không ở lại". Và ngay cả tháng 5 cũng không hề ở lại đâu.

NHỮNG NGƯỜI TA GẶP

Khi gặp một người có bề ngoài chỉnh chu, sáng bóng. Ta hãy khoan vội tin họ cũng sẽ "chỉnh chu" và "sáng bóng" trong tâm hồn. Bởi vẻ bề ngoài, suy cho cùng cũng chỉ là một lớp vỏ bọc. Có thể đó là vỏ bọc xấu xí của một nhân cách cao đẹp hay cũng có thể là lớp ngụy trang hào nhoáng của một tâm hồn sáo rỗng.

Khi gặp một người ăn mặc bình dị, thậm chí có chút xuề xòa. Ta hãy khoan vội đánh giá, xem thường, mà ta nên biết rằng đa số những người giàu họ thường rất giản dị, họ sẽ sẽ không bao giờ để cho người khác biết họ là người giàu có. Bởi khi có tiền, bạn đã là người rất tự tin rồi, bạn càng không thiết tha những thứ để khoe khoang nữa, bạn sẽ có một tinh thần hoàn toàn khác biệt mà không cần phải tô vẽ thêm nhiều thứ xung quanh mình.

Khi gặp một người ăn nói ngon ngọt, lời nói như rót mật vào tai, toàn khen chứ không có chê. Ta hãy khoan vội tin. Bởi những người như thế họ sẽ không bao giờ thật, họ chỉ nói cho mình vừa lòng mà thôi.

Khi gặp một người luôn thể hiện mình là người hiểu biết, tri thức hơn người khác. Ta hãy cứ để cho họ thể hiện hết khả năng mình. Bởi những người như thế họ luôn cho rằng mọi thứ họ thể hiện là đúng, họ sẽ không bao giờ chịu thua thiệt ai, nếu ta không chịu nhường bước thì sẽ thua thiệt cho bản thân.. Hãy khiêm nhường và cao thượng nhường bước họ, để họ thể hiện sự hiểu biết ấy.

Khi gặp một người mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng. Ta hãy nhẹ nhàng tìm cách lãng tránh. Bởi những người như thế họ không bao giờ có ý chí và nhân cách độc lập. Họ là người mà người đời hay nói là "Gió chiều nào, theo chiều ấy". Họ là kẻ ba phải, họ luôn hành động đều lựa theo tình thế cốt được yên thân. Họ không có chính kiến rõ ràng, không có lập trường, quan điểm mà chỉ lựa theo thời thế để xử sự sao cho có lợi cho mình nhất.

Hãy nhớ rằng đừng bao giờ quan tâm người khác nói gì về mình, bởi chỉ có bạn mới biết mình là ai.

VĨNH BIỆT MỐI TÌNH ĐẦU
Tôi còn nhớ rất rõ, đó là vào một buổi tối muộn ở khu học giáo dục quốc phòng. Chúng tôi đã lén đem bia vào và cùng nhau uống rất say. Nghĩ lại thì thật muốn tìm một lỗ chui vào, lúc men đã ngấm, chúng tôi bỗng dưng bật khóc, ban đầu chỉ là vài giọt nước mắt rơi vội, sau cùng cả đám nức nở ôm nhau rồi đứa này tiếp lời đứa kia, kể về những mối tình đầu dang dở của chính mình. Có phải hay không, là do chất cồn đã làm chúng tôi trở nên nhạy cảm dễ bộc lộ cảm xúc, hay vì bản chất dang dở của những mối tình đầu đã khiến chúng tôi vì cảm thương mà rơi lệ? Đến tận bây giờ tôi vẫn không rõ, rốt cuộc đêm hôm đó tôi đã kể về cái gì mà khiến cả đám bật khóc, khi mà...ừm...nói sao đây...đó chưa đủ để gọi là một mối tình.

Cậu ấy xuất hiện trong cuộc đời tôi quá chóng vánh, đúng ba ngày- ba ngày thi tốt nghiệp trung học phổ thông. Từ đó đến nay đã bốn năm rồi, quả thật vẫn chẳng thể là con số lớn hơn ba. Biết làm sao đây, tôi đã dành hết số ngày ngắn ngủi đó để ngắm nhìn cậu ấy mà quên mất việc nói một lời yêu thương. Phải chăng nếu lúc đó tôi không ngần ngại tiến thẳng về phía cậu ấy, không phải từ phía sau, mà đứng trước mặt cậu ấy, cho cậu ấy biết tôi thích cậu ấy như thế nào; nếu tôi làm vậy, có phải chúng tôi đã không lạc mất nhau? Tôi vẫn còn nhớ, lúc tôi vừa khóc vừa tự nói những lời day dứt đó, cô bạn ngồi kế bên đã ôm tôi, vỗ khẽ vào lưng tôi mà nói rằng: "Tuyệt đối không phải lỗi của cậu. Chúng ta rồi sẽ ổn cả mà, đúng không?". Tôi chùi nước mắt vào vai áo cô ấy và gượng cười. Đó là cô bạn luôn không tự tin vào chính mình, nên cho dù người cô ấy thích ngày ngày đều xuất hiện trước mặt cô ấy vì họ ở cùng một nhà trọ, cô ấy vẫn không đủ can đảm thể hiện tình cảm của mình, chỉ giương đôi mắt giả vờ bình thản nhìn anh ta quen hết người này đến người khác, rốt cục tự làm cho cảm xúc của chính mình chai lỳ. Giữa chúng tôi, ai mới là người nên nói ra lời an ủi?
5 cách tự giải thoát khỏi tình yêu đơn phương

1. Tránh gặp mặt người ấy
Xa mặt thì cách lòng - cách tốt nhất để ngừng yêu đơn phương 1 ai đó là bạn hãy hạn chế tối đa việc tiếp xúc, gặp gỡ với người ấy. Đừng cố tìm ra lý do để được nhìn thấy họ, hay lấy cớ phải tiếp xúc vì công việc này kia. Còn nếu trong trường hợp hai bạn làm cùng 1 chỗ hay học cùng lớp, tức là những nơi phải chạm mặt nhau thường xuyên thì ngoài giờ học, giờ làm hãy cố gắng đừng đến những nơi mà họ lui tới.

2. Giữ cho tâm trạng luôn vui vẻ
Khi vui vẻ thì bạn mới có thể gạt bỏ nỗi buồn sang 1 bên và không bị tình yêu không lời đáp chi phối cảm xúc nữa. Thế nên hãy xem những bộ phim hài, nghe những bài hát vui vẻ, gặp gỡ bạn bè hài hước, biết pha trò để họ giúp bạn xua đi tâm trạng u ám.

5 cách tự giải thoát khỏi tình yêu đơn phương

3. Không tức giận
Bạn sẽ buồn khi nhìn thấy người mình thầm yêu đi cùng 1 cô gái khác, thậm chí là tức giận nếu 2 người họ có những cử chỉ lãng mạn, thân mật dành cho nhau. Nhưng dù sao thì cũng hãy cố gắng kiềm chế sự bức bối, tức giận ấy lại. Cảm giác tức giận sẽ len lỏi vào từng suy nghĩ, hành động của bạn, ảnh hưởng đến mọi lĩnh vực trong cuộc sống.

Chẳng ai muốn ở cạnh một người cau có suốt ngày đâu, bạn không định đánh đổi mọi mối quan hệ khác với 1 người không yêu bạn hay sao.

4. Mở rộng trái tim
Người bạn yêu đơn phương không phải là người duy nhất trên thế giới này, thế thì chẳng việc gì bạn phải khép chặt trái tim chỉ chôn giấu 1 hình bóng trong đó. Hãy dũng cảm buông bỏ những thứ không đem lại hạnh phúc cho bạn để dành cơ hội cho một người khác.

5. Tìm đến chuyên gia tâm lý
Nếu tất cả những cách trên vẫn không khiến bạn quên đi được người bạn yêu trong thầm lặng thì bạn hãy tìm đến những chuyên gia tâm lý để họ giúp bạn tìm lại được cân bằng trong cuộc sống hoặc đơn giản là có những lời khuyên thiết thực hơn cho bạn.

| 1 | 2 | 最初 | next>>