おはようございます!のブログ

プロフィール
QRコード
カテゴリ
アクセスカウンタ
Total:4953
Today:7
Yesterday:3
| 1 | 2 | 最初 | next>>
HAI CON NGỰA

Một con Ngựa trắng rất đẹp, nó được người chủ giàu có cho ăn uống đầy đủ, suốt ngày chẳng làm gì. Con Ngựa trắng thấy con Ngựa đen làm việc vất vả bèn bảo:

- Sao anh không bỏ đi chọn lấy người chủ khác cho đỡ vất vả hơn, nếu là tôi thì tôi đã bỏ đi lâu rồi, tội gì ở lại cho khổ thân cơ chứ.

Con Ngựa đen nói:

- Tính tôi ưa lao động từ bé cho nên nhàn rỗi tôi không chịu được, vả lại ông chủ coi tôi như người bạn, có việc vui buồn gì ông chủ cũng tâm sự cùng tôi vì thế tôi không nỡ lòng nào bỏ ông ấy.

Thế rồi vì người chủ giàu có do ham chơi chẳng chịu lao động cho nên của cải cũng hết, túng tiền ông ta bán con Ngựa trắng cho một người nông dân. Người nông dân bắt con Ngựa trắng kia phải làm việc, ban đầu nó nhất quyết không chịu làm nhưng bị đánh nhiều nên rồi cũng phải làm việc.

Còn con Ngựa đen nhờ có người chủ chịu khó cho nên dần dần ông ta trở nên giàu có, nghĩ lại công lao của con Ngựa đã trung thành với mình ông ta cho nó một cuộc sống sung túc và không phải làm việc nữa.

MUA XƯƠNG NGỰA

Ngày xưa, có một ông vua rất thích ngựa thiên lý. Vua đã phái người đi khắp nơi để tìm kiếm, nhưng suốt 3 năm trôi qua mà vẫn không tìm được một con ngựa thiên lý nào.

Một vị đại thần tự nguyện đứng ra đảm nhiệm việc này. Ông ta tâu với vua:

- Tâu bệ hạ, bệ hạ chỉ cần giao cho thần một nghìn hai trăm lượng vàng, thần sẽ mua về cho bệ hạ một con ngựa thiên lý.

Nhà vua rất vui mừng, giao cho ông ta một nghìn hai trăm lượng vàng. Vị đại thần đi khắp nơi, hỏi thăm nhiều người, cuối cùng cũng có tin về một con ngựa thiên lý. Nhưng khi vị đại thần tìm được đến nơi thì con ngựa đã chết. Vị đại thần nghĩ, giờ mà quay về tay không thì biết ăn nói làm sao. Thế là ông ta bèn bỏ ra 500 lượng vàng để mua xương của con ngựa chết. Trở về hoàng cung, vị đại thần tâu với nhà vua rằng ông ta đã mua được ngựa thiên lý. Nhà vua rất đỗi vui mừng, sai dắt ngựa ra cho vua xem.

Vị đại thần mở một chiếc bao lấy xương ngựa ra dâng lên vua. Nhà vua nổi giận, bảo:

- Cái trẫm cần là một con ngựa sống cậy được ngàn dặm một ngày. Khanh lại mang về một đống xương ngựa vô dụng. Khanh định đùa giỡn với trẫm sao?

Vị đại thần bình tĩnh nói:

- Nếu người ta biết bệ hạ dám bỏ 500 lượng vàng ra để mua xương của một con ngựa thiên lý đã chết, thì lo gì không có người mang ngựa thiên lý đến dâng cho bệ hạ.

Nhà vua không tin lắm, nhưng cũng không trách tội vị đại thần nữa. Tin đó được truyền đi, người ta đều tin đức vua là một người yêu ngựa thiên lý thật sự. Chẳng bao lâu sau, nhà vua đã được dâng tặng những con ngựa thiên lý tốt nhất.

TRÒ ĐÙA CỦA NHỀN NHỆN

Một con Khỉ được mời tới nhà vị hôn thê chơi, nó vui vẻ mời cả bạn Nhện Tây Ðạt cùng đi. Khỉ ta rất ưa bóng bẩy, trước khi đi nó đeo một đôi mắt giả vừa to vừa sáng vào.

Tây Ðạt xưa nay quen thói đố kị. Nó thấy Khỉ bảnh bao thế lòng đố kị bùng lên. Nó quyết định tìm mọi cơ hội phá Khỉ.

Vị hôn thê của Khỉ thấy có hai khách quí đến chơi vô cùng phấn khởi, cô ta nhanh nhảu đi làm cơm. Khi đó Khỉ ta ngồi cạnh lò lửa. Nhân lúc không ai để ý Nhện bèn vứt lén một quả ớt xanh vào lò. Lập tức ai nấy họng ngứa mũi cay, nước mắt giàn giụa. Vì Khỉ vừa mới đeo mắt giả nên nó rất đau nhức. Nó lấy tay dụi mắt. Thế là đôi mắt giả rơi ra.

Vị hôn thê của Khỉ nhìn thấy tỏ ra rất tức giận. Cô ta trách móc Khỉ giả dối, lừa đảo và xé tan tờ hôn ước.

Ðến khi Khỉ biết được rằng đó là do anh chàng Nhện bày trò nó tức điên lên hầm hầm giẫm Nhện nát bét.

CON NGỖNG VÀ QUẢ TRỨNG VÀNG

Một ngày nọ, một người nông dân tìm đến ổ của con ngỗng và thấy một quả trứng vàng sáng bóng.

Ông cầm quả trứng lên xem thì thấy nó nặng như chì và quẳng nó đi vì ông nghĩ đây là một trò đùa dành cho mình.

Nhưng nghĩ lại ông bèn mang nó về nhà và vui sướng khi nhận ra rằng đây là quả trứng bằng vàng nguyên chất.

Mỗi sáng điều tương tự này đều xảy ra và ông ta sớm trở nên giàu có bằng việc bán những quả trứng vàng.

Khi càng giàu có thì lòng tham cũng lớn dần lên, ông nghĩ cách để có tất cả trứng vàng của con ngỗng trong một lần, ông giết con ngỗng, mổ bụng nó để tìm trứng vàng nhưng không có gì trong đó cả.

NGÕ

Đầu ngõ có cây ngọc lan cổ thụ xòe bóng. Chớm hạ, ngõ ngào ngạt hương hoa vấn vít theo từng bước chân. Mỗi lần rẽ vào ngõ lại thấy ngọc lan đón đợi. Những cánh hoa thuôn dài như búp tay thiếu nữ xếp nhẹ lên nhau phủ đầy mặt đất. Mùi hương, màu trắng tinh khiết chỉ cảm nhận chứ không phải ngửi của ngọc lan như kéo dài cảm xúc miên man, cho ta ngập trong ngọt ngào yêu thương của miền nhớ. Hương thơm mát lạnh của hoa khiến ta quên đi bao bức bối, nóng nực. Không kiêu sa, rực rỡ như các loài hoa khác, ngọc lan cứ thế, lặng lẽ làm cho ngõ thêm yêu, thêm nhớ để mỗi khi về, ta lại thì thầm gọi tên: Ngõ Thơm ơi!

Qua đầu ngõ là đường bê tông trải dài, hai bên mọc đầy hoa dại. Ta thường gọi là ngõ Hoa. Sắc hoa li ti theo mùa khi thì trắng muốt, lúc lại tím ngắt. Đó là hoa cỏ may găm vào quần áo khi ta bước qua, là hoa bèo tây tím tím thủy chung trôi dạt, là hoa xuyến chi, hoa cúc áo một thời ngự trên bàn học của cô bé mộng mơ. Ta nao nao nhớ vòng hoa dại mình tết đội lên đầu, nhớ giấc mơ công chúa ngủ trong rừng có chàng hoàng tử đến đánh thức bằng một nụ hôn.

Mùa gặt, bước vào ngõ là gặp cánh đồng lúa vàng trĩu hạt. Gần thành phố đến thế vẫn có một ngõ Quê để ta yêu và nhớ. Ta nở nụ cười chào những người nông dân, thấy hơi thở gấp gáp và giọt mồ hôi mặn chát rơi trong niềm vui mùa vàng. Ngõ rực rỡ bởi sắc vàng óng mật của lúa. Đi dọc ngõ, ta mơ màng tìm về chiếc hộp ký ức tuổi thơ, khi đi đuổi cào cào, châu chấu, đào dế cùng chúng bạn.

Những đêm hè ngõ vui lắm. Tụi trẻ con líu ríu thả diều. Từ diều giấy cho đến diều sáo to, lắp đèn xanh đỏ sáng lấp lánh cả cánh đồng. Không gian quê thanh mát, tiếng diều sáo vi vu, trăng sáng rọi tỏ những khuôn mặt thiếu niên trong ngõ Diều...

Biết bao cảm xúc dâng lên mỗi lần qua ngõ trở về ngôi nhà thân yêu. Bởi đó là ngõ Vui, ngõ Nhớ luôn bên ta..

NƯỚC MẮT CỦA ĐÁ

Tau với mi cùng lớn lên trong cái xóm nghèo ở cái huyện EaHleo bé bằng lỗ mũi chẳng giàu có chi. Còn nhớ rất rõ những ngày trẻ thơ của tau với mi cùng lủ bạn trong xóm qua những trò chơi trốn tìm, bắn bi, bịt mắt bắt dê. Mi còn nhớ không? Mi và tau cũng đã từng tắm mưa, từng rũ nhau trốn ba mẹ đi tắm hồ tắm suối, lội sình bắt cá. Thiết nghĩ! Mi là con gái, sao tau thấy mi chẳng khác chi một thằng con trai.

Tau còn nhớ như in cái ngày tau sang nhà mi ăn trộm ổi, cây ổi xá lị cao, trái chín thơm lừng thoảng qua đến tận nhà tau làm tau không chịu được. Rứa mà ông trời không ủng hộ tau, ba mi bắt được tau rồi trói tay tau lại cho 3 roi đòn. Rứa mà mi đứng sau vách tường, nhìn qua khe cửa cười khúc khích.

Mi cũng ít có ác ấy nhỉ?

Ngày tháng trôi đi trong chớp mắt, tạu chợt giật mình khi nhận ra tau và mi đã đến cái tuổi gọi là... Nhìn vào quá khứ tau sờn gai ốc, và nhớ rằng mi và tau đã trãi qua biết bao kỹ niệm. Tau là con trai, mi là con gái, rứa mà mi cứ lẽo đẽo theo tau cả ngày.

18 tuổi rồi mi ạ! Trời ơi! Mi với tau đã lớn thật rồi, không biết tự khi nào cái cảm giác khi tau nhìn mi đã hoàn toàn khác hôm xưa.

Hôm đó, tau tình cờ nhìn lại tấm hình của mi và tau hồi nhỏ, cái album cũ rích vẫn còn đó trên kệ sách xưa nay tau đâu thèm đụng đến. So sánh cái hình của mười mấy năm trước tau thấy mi không phải là mi, nhưng tau vẫn là tau.

Ngày còn bé mi còn nhớ không? Tau đẹp trai, ai cũng nói, mi xấu gái cây trái cũng muốn tránh xa. Ha ha! Tau mắt cười quá! Hồi đó mấy mụ hàng xóm hay ghép đôi mi với tau" Gả thằng Hến cho con Lan". Tau còn nhớ lúc đó mi phản ứng mạnh lắm, mi đã liếc tau một cái thấy ghê "ai thèm lấy cái thằng xấu mà lùn như nó chứ"

Ơ hay! Mi tưởng hồi đó tau thích mi à, tau cũng thấy xấu hổ khi bị ghép đôi với mi. Tau ghét mi! Con gái không ra con gái, lại hay chơi xấu bạn bè.

Nhà mi với nhà tau cách nhau "xa lắm", cách nhau từ cái dậu "mơ" hôi rình. Mi biết không? Hình như từ khi cây lá mơ phủ kín hết cái hàng rào, thì cũng là lúc tau với mi ít gặp nhau hơn. Nếu không có hàng rào, tau chỉ cần nhảy qua một phát đến nhà mi. Hơn 4 năm rồi đó từ khi cái hàng rào mọc lên. Rứa mà ...

Mi còn nhớ không cái hôm nào đó? Tau vừa bước ra khỏi nhà thì thấy mi với thằng nào vừa đi học về. Mi mặc chiếc áo dài trắng bó sát eo thon, mi đeo thêm cặp kiếng cận, nhìn mi thấy đáng yêu lạ

Thấy mi và thằng kia đi với nhau, hai đứa mi đứa nào cũng rạng ngời cả. Tau thấy hối hận sao hồi xưa tau phá quá , rồi bỏ học nữa chừng. Nếu tau còn đi học, cũng có thể tau là người ngày nào cũng đèo mi về. Mi biết không, thấy mi đi với thằng đó, tim gan tau lộn ngược, máu tau sôi lên. Tau muốn chạy ra cho thằng kia mấy đấm để hả giận. Dẫu sao tau cũng là một thằng giang hồ mà.

Mấy đêm tiếp theo, tau không hề ngủ được. Mi...mi... cứ lúc ẩn lúc hiện trong suy nghĩ của tau. Tau thầm trách chỉ tại cái hàng rào nên tau với mi mới có khoảng cách hơn. Tau cũng ghét ghét cái thằng ngày nào cũng đèo mi về.

CHUYỆN CÔNG SỞ
Trời miền Nam mùa này đang là mùa mưa, mưa suốt ngày suốt đêm, giờ nắng chỉ được mấy tiếng một ngày. Sáng ra trời mưa, con nhỏ còn bị đau bụng, tụt huyết áp mặc dù đã ăn sáng đầy đủ. Đó là lý do con nhỏ bị lạnh, nó tăng nhiệt độ lên thì bị càm ràm cả buổi sáng. Con nhỏ khinh và bỏ ngoài tai những lời càm ràm vô duyên đó. Chiều đến, trời tắt mưa, nắng bắt đầu lên và nhiệt độ cũng nhích lên, con nhỏ cũng chỉnh nhiệt độ thấp xuống vậy mà người ta vừa bước vào phòng đã càm ràm rằng phòng ngộp ngạt không chịu được rồi lại tiếp tục bài ca lúc sáng. Lúc này sự chịu đựng đã đi quá giới hạn của nó, nó quyết định lên tiếng. Nó bảo hôm nay nó ốm thì nó để tăng nhiệt độ, vậy mà cũng cứ nói đi nói lại. Đúng là vấn đề quá nhỏ nhặt, thay vì quan tâm và thông cảm cho nhau thì lại làm vấn đề phức tạp hơn. Cuộc cãi vã lên đến đỉnh điểm khi người ta nói với nó " sang đây ngồi thì phải theo phòng bên này, còn không thích thì ra ngoài mà ngồi chứ ở đây ai cũng ốm hết". Nó nói lại "ra ngoài ngồi là ra đâu, ra hành lang mà ngồi à?".... Cuộc cãi vã vì vấn đề nhỏ nhặt nhưng không thông cảm cho nhau chỉ kết thúc khi có người can ngăn.
Đi làm thì người ta chỉ ngồi buôn điện thoại suốt cả ngày, thậm chí còn buôn bằng điện thoại của công ty. Đấy, lại buôn điện thoại tiếp này, có tôn trọng gì đồng nghiệp trong phòng đâu. Đi làm việc ở dưới các đơn vị thì xuống muộn (10h sáng, 2h30 chiều) và về sớm (11h, 4h30) nhưng khi nào cũng về báo cáo lãnh đạo ra vẻ mình sát sao lắm còn người khác thì không biết làm gì cả. Thế nhưng kiểm tra từ tháng 10 năm ngoái mà đến tháng 7 năm nay chưa ra được cái báo, kiểm tra tháng 7 mà đến giờ chuẩn bị tháng 11 cũng chưa ra được cái báo cáo thì không biết làm việc sát sao như thế nào???


Chuyện này thì là chuyện thường tình ở huyện rồi, môi trường làm việc nào mà chả có. Thật không may mắn khi gặp phải những người như thế. Trông thì cũng cao ráo, xinh xắn, cái mặt thì trẻ hơn tuổi đúng ra mà được cái nết nữa thì khối người yêu quý. Khổ nỗi cái nết thì khắm không ngửi nổi. Không nói về chuyện thả thính với mấy phi công trẻ trong công ty thì còn quá nhiều chuyện để nói. Trong công việc thì không hỗ trợ đồng nghiệp nhưng lúc nào cũng qua nói boss là đồng nghiệp không chịu nghe lời. Hài L. Không phải là boss phó nhưng lúc nào cũng cậy cái mác mình nhiều tuổi ra chèn ép đồng nghiệp, bắt người khác phải nghe lời thì nó vô lý lắm. Giá mà nói đúng thì nghe còn được, chứ nói kiểu hách dịch, dạy bố đời lại còn nói sai thì ngửi sao nổi. Đồng nghiệp xin hẳn sếp Tổng cho nghỉ phép về quê ăn Tết (từ Nam ra Bắc) thì lấy đúng ngày đồng nghiệp về nghỉ phép để kêu xuống làm việc ở dưới đơn vị, vậy có còn tình nghĩa ko??? Đồng nghiệp bảo hôm đó nghỉ phép rồi, chuyển hôm khác được không thì không đồng ý, rồi đi nói với một số người là đồng nghiệp lười, không sát sao trong công việc. Hài lần 2 L. Kiểm tra 6 tháng tại một đơn vị khác thì hứa lần hứa lượt tới những 03 lần nhưng cuối cùng lại không đi kiểm tra, vậy ai không sát sao??? Hài lần 3 L và còn rất rất rất nhiều lần hài nữa, kể ra có mà phải đến đêm mới hết.
NHỮNG NGÓN TAY

Một hôm, những ngón tay tranh luận với nhau xem những ngón nào là quan trọng hơn cả. Thoạt tiên, ngón tay giữa nói:

– Tôi chiếm vị trí trung tâm của bàn tay, không có tôi thì bàn tay chẳng ra bàn tay nữa.

Các ngón khác đều cãi rằng:

– Tuy cậu ở vị trí trung tâm và cao hơn tất cả nhưng chỉ ngồi đó cho có vị thôi, chứ có giúp được việc gì cho bàn tay để cầm nắm đâu!

Ngón tay đeo nhẫn vênh mặt nói một cách tự hào rằng hắn đóng vai trò quan trọng nhất: chính hắn là người mang dấu hiệu tượng trưng cho sự trưởng thành của chủ, tức là đeo nhẫn cưới.

Nhưng các ngón tay khác đều cười và nhận xét rằng:

– Thà cậu im đi còn hơn. Chiếc nhẫn cưới ấy ông chủ cất trong túi nhiều hơn, cốt để các cô gái trẻ tưởng ông ấy chưa lập gia đình, chứ có đeo đâu. Ngoài ra cậu có làm được việc gì khác đâu?

– Quan trọng nhất vẫn là tôi! – Ngón tay trỏ nói – Ai là người chỉ đường? Ai là người vạch ra những thiếu sót của cơ quan? Chính là tôi. Thử nghe ông chủ thường nói: Các bạn, nguyên nhân sự chậm tiến của chúng ta chính là ở đây..., mọi người đều sợ tôi trỏ vì không ai muốn mình là nguyên nhân chậm tiến của cả tập thể.

– Bạn nhầm rồi, bạn thân mến ạ – Ngón tay cái phản đối – không phải chỉ mình bạn biết chỉ. Tôi cũng chỉ, nhưng chỉ một cách khéo léo, tế nhị hơn cơ. Tôi không chỉ thẳng vào người ta mà lại chỉ qua bên phải, qua sau lưng, nhưng vẫn trúng thủ phạm như thường. Hơn nữa, trong một số trường hợp, khi muốn thoái thác trách nhiệm, tôi giúp ông chủ chỉ cho khách sang cửa khác, gặp người khác mà cầu xin, phản đối...

Từ nãy chỉ có ngón tay út im lặng. Vả lại, nó còn biết khoe khoang gì nữa: nó vốn là ngón tay bé nhất. Nhưng...

– Kìa, tại sao chú út không nói gì? – Những ngón tay khác hỏi.

– Em cũng biết chỉ đấy chứ. Vì em vốn nhỏ bé cho nên trong những lúc ông chủ cần tự phê bình, ông ấy dùng em chỉ vào ngực mình thì chẳng ai trông thấy cả. Ngoài ra, em còn được việc trong những khi cần móc ngoặc: nếu thỏa thuận với ai, chỉ cần nói xong ngay. Thế là cả hai người đều chìa em ra móc với nhau. Nhiều khi được việc ra phết đấy!

TÊN TRỘM VÀ BÀ MẸ

Có một đứa trẻ từ nhỏ đã thích ăn trộm. Một hôm, nó đi học về, trong cặp có thêm một chiếc bảng học sinh. Mẹ nó hỏi:

- Sao con lại có tới hai chiếc bảng?

Đứa con đáp:

- Một cái là của bạn cùng lớp với con. Con đã lén lấy cho vào cặp đấy.

Bà mẹ vui mừng nói:

- Con của mẹ thật thông minh. Hai cái bảng chắc chắn là tốt hơn một cái rồi.

Ít lâu sau, đứa con lại mang về một cái áo da, trị giá 50 quan tiền. Đứa con đưa chiếc áo da cho mẹ, mẹ nó khen:

- Con trai của mẹ thật là giỏi, biết hiếu thảo với mẹ. Ra mẹ thơm một cái nào.

Đứa con trai ngày một lớn lên, càng ngày càng lấy trộm những thứ có giá trị hơn. Hôm nay ăn trộm bò, ngày mai ăn trộm ngựa, ngày hôm sau trộm vàng bạc châu báu. Bà mẹ luôn luôn khen ngợi con, trong nhà thiếu thứ gì, liền bảo với con trai để nó đi trộm về.

Có một lần, đứa con ăn trộm đồ bị người ta bắt quả tang, giải lên quan phủ. Vì hắn trộm quá nhiều thứ nên bị phạt tội chết. Tên trộm bị trói hai tay ra sau lưng, giải ra pháp trường. Mẹ hắn đi theo sau, khóc lóc thảm thiết. Tại pháp trường, tên trộm xin quan cho hắn được nói với mẹ vài lời. Khi bà mẹ bước tới gần, hắn liền cắn mạnh vào tai mẹ. Mẹ hắn đau quá kêu toáng lên, lớn tiếng mắng con:

- Mày thật là đồ bất hiếu, tự mình phạm tội chết còn chưa đủ hay sao mà còn muốn làm mẹ thành tật à?

Đứa con giận dữ nói với mẹ hắn:

- Lần đầu tiên tôi ăn trộm cái bảng về, nếu bà đánh tôi một trận và dạy bảo tôi thì tôi không đến nỗi như ngày hôm nay và đã không bị xử tội chết.

【大喜利】『レストラン“Call of Duty”にありがちなこと』回答募集中!
ルール: 毎週Game*Sparkスタッフがゲームに関わる大喜利のお題を一つ出題。コメント欄にて回答をしていただきます。結果発表は毎週月曜日! 読者の方々の評価を含め、「最もおバカでナイスな回答」をした方が1名選ばれて勝者となります。

第四百十九回目となる今回のお題は『レストラン“Call of Duty”にありがちなこと』です。新しいレストラン“Call of Duty”がオープンしました。このレストランでありがちなことをお考え下さい。

回答は本記事のコメント欄にどうぞ。皆様からの楽しいコメントをお待ちしておりますので是非ご参加を。また、面白いと思った回答があれば評価機能を利用してナイス!ボタンを押してあげて下さい。
| 1 | 2 | 最初 | next>>
カレンダー
<< 12 月 >>
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30 31
最近の記事
フォトアーカイブ